[Hà Bắc ngày ấy] Kì 1: Nông nghiệp II những ngày đầu khó quên

Thứ tư - 30/11/2016 19:15
GS Lê Viết Ly sinh ra tại Hoằng Hoá, Thanh Hoá; Nguyên là Trưởng khoa CNTY, trường Đại học Nông nghiệp II Hà Bắc từ năm 1980- 1984. GS là người gắn bó với khoa CNTY ngay từ những ngày đầu thành lập trường, năm 1967.
Nhân dịp chuẩn bị kỷ niệm 50 năm ngày thành lập khoa CNTY, trường ĐHNN II Hà Bắc, nay là trường ĐHNL Huế. GS chia sẻ đến toàn thể cán bộ, giảng viên và sinh viên nhà trường về những kỷ niệm một thời trường ta và khoa CNTY tại Hà Bắc.
GS. Lê Viết Ly tác giả loạt bài hồi ký
GS. Lê Viết Ly tác giả loạt bài hồi ký
          Năm 1967, Trường Đại học Nông nghiệp II được thành lập trên đất Việt Yên – Hà Bắc (nay là tỉnh Bắc Giang). Việt Yên tuy thuộc Bắc Giang nhưng cũng là một trong 49 làng quan họ. thời xưa người ta gọi vùng đất này là Kinh Bắc. Kinh Bắc nổi tiếng với những làn quan họ, hát ru, quay tơ, hát giao duyên. Đây là miền đất cổ kính, giàu truyền thống văn hóa không chỉ nổi tiếng bởi những câu ca mà còn ở cách ứng xử văn minh của một miền đất phía Bắc Thăng Long.
            Trường đại học mới mở là sự kết hợp của 3 trường: Trung học Nông Lâm Chèm, Đại học Nông nghiệp I Hà Nội, và trường Trung học Nông Lâm Nghệ An, đóng trên cơ sở trường trung cấp cũ. Cơ sở vật chất của trường thật đơn sơ, thiếu thốn, đúng là trường trong thời kháng chiến. Hầu như trường ốc, ký túc xá đều làm bằng tranh tre nứa lá. Hai năm đầu tiên không đủ chỗ ở, cán bộ khoa Chăn nuôi thú y phải ở nhờ nhà dân cách trung tâm hơn 3 cây số.

            Tôi nhớ, cái lo lắng thường trực của lãnh đạo trường lúc bấy giờ là làm sao có đủ tranh để lợp nhà, vì vậy người ta phải lên tận Sơn Động, Lạng Sơn để mua tranh lá về chống dột hàng năm. Có một hình ảnh không bao giờ quên đối với tôi đó là cảnh trời mưa to, sinh viên trai gái ướt như chuột lột bởi tấm nilon duy nhất đã đem bọc chăn màn, quần áo, còn người thì chịu trận với trời. Nhìn lên nóc nhà mới thấy mái nhà không phải lợp bằng tranh mà bằng cót ruột. Loại mái nhà này chỉ che được nắng chứ làm sao chống được mưa. Nhìn các em trẻ mới vào trường dưới trời mưa mà xót làm sao! Lại nữa, một cảnh tượng cũng khó quên với nhiều người, đó là các sinh viên gái ngoài giờ học phải đi quét lá tre để lấy chất đốt nấu nước gội đầu. Thời bấy giờ làm gì đã có dầu gội shampoo, tất cả nhờ vào mấy quả bồ kết. Trông có tội nghiệp không!
            Sinh viên ra trường thời bấy giờ phần lớn là vào bộ đội, những sinh viên tốt nghiệp từ khóa 5 trở đi, khi  đất nước đã hòa bình thống nhất thì được phân công tất tật vào các tỉnh phía Nam. Các em sau này phần lớn đều rất thành đạt. Sau này, trong những dịp đi công tác vào miền Nam, ở đồng bằng sông Cửu Long hay ở Tây Nguyên tôi được gặp lại nhiều em trường II đã trưởng thành, được các địa phương rất tín nhiệm. Các em thành thật nói với người thầy cũ rằng: “Chúng em được như ngày nay là nhờ trường thầy ạ. Ở trường ĐHNN II chịu khổ quen rồi, nên thời kỳ đầu ở trong Nam tuy rất gian khó nhưng bọn em chịu đựng được, yên tâm ở lại, trong khi nhiều bạn trường khác thấy khổ là xin ra Bắc”.
            Khoa Chăn nuôi thú y của trường, ngoài học hành, lao động, còn nổi tiếng là khoa văn nghệ. Sống trên đất quan họ, các em được tiếp xúc thường xuyên với đoàn văn công của tỉnh, những ca sĩ nổi tiếng Thúy Cải, Xuân Trường thường xuyên đến khoa dạy sinh viên hát quan họ. Thời bấy giờ được hát với nhau, ăn với nhau bát cơm nhà bếp nấu là vui rồi. Được cái là ông thủ trưởng trường tôi rất yêu văn nghệ, mà nói đến hát thì chỉ dân ca thôi. Ông bảo: “Mình làm sao đua được với các trường Hà Nội nên phải chú trọng dân ca”. Thì ra cái ông nghĩ đầu tiên là hát để đi thi, chứ không phải là để thỏa mãn nhu cầu văn hóa của các bạn trẻ! Ông không ưa những điệu hát xập xình, kể cả bài Cô gái Guantanamera theo điệu Rumba nổi tiếng của Cuba. Đang liên hoan văn nghệ hễ nghe đến bài này là ông đứng dậy bỏ đi. Vì yêu thích dân ca nên ông hay đến khoa tôi để nghe sinh viên hát. Được thủ trưởng chú ý chúng tôi cũng thấy ấm lòng.

        Với tôi có một chuyện không bao giờ quên được, đó là sau ngày đất nước thống nhất  không lâu, tôi nhận được lá thư của một em học sinh cũ của trường, nhắn tôi vào Ninh Thuận xem đàn cừu trong ấy. Em bảo tôi “kỳ lắm thày ơi, trời nóng như vậy mà với bộ lông dầy, chúng vẫn sống tốt, không như những đàn cừu ngoài Bắc mình đâu”! Phải  hơn 10 năm sau, tôi mới có dịp vào khảo sát chăn nuôi vùng cực nam Trung bộ và bị thuyết phục bởi những đàn cừu đầy sức sống, thịt ngon không oi, sau được đặt tên là cừu Phan Rang. Lúc bấy giờ đàn cừu đang ngày một giảm vì không có thị trường tiêu thụ. Chúng tôi đã dầy công thuyết phục lãnh đạo địa phương và cùng bà con chăn nuôi khôi phục, phát triển đàn cừu ít ỏi còn lại, khoảng hơn 1000 con. Qua phổ biến kỹ thuật tiến bộ, qua các phương tiện truyền thông, vị trí con cừu ngày càng được chú ý, thị trường được phát triển, cừu trở thành một món đặc sản ưa thích. Đến nay số lượng đàn cừu trong nước đã lên đến 7, 8 chục nghìn con. Việc này không chỉ đem lại thu nhập tốt cho bà con một vùng khô cằn, mà còn góp phần làm phong phú thêm nguồn Đa dạng sinh học của nước ta. Ý tưởng bảo tồn, khai thác nguồn gen vật nuôi quý của đất nước hình thành từ những ngày tiếp xúc với con cừu đáng quý nơi đây. Chúng tôi đã khởi thảo một dự án và sau đó được Bộ Khoa học & CN cho thực hiện đề án “ Bảo tồn nguồn gen vật nuôi VN” từ năm 1990 đến nay và thu được nhiều thành quả được xã hội nhìn nhận. Được như vậy, tôi luôn biết ơn những người nông dân của vùng đất đầy nắng gió đã cùng hợp tác với chúng tôi nhiều năm qua, cũng không quên thầm cảm ơn người sinh viên cũ của trường.
(Còn tiếp)
 

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

  Ý kiến bạn đọc

Hãy đăng nhập thành viên để trải nghiệm đầy đủ các tiện ích trên site
anh thay an


Năm 2017 đánh dấu mốc quan trọng trong lịch sử của Nhà trường – 50 năm xây dựng và phát triển (1967-2017).  Đây là dịp để các thế hệ cô giáo, thầy giáo, cán bộ viên chức, sinh viên và cựu sinh viên qua các thời kỳ gặp gỡ, cùng nhau ôn lại những kỷ niệm tốt đẹp, những truyền thống vẻ vang của Trường; là cơ hội giao lưu giữa Nhà trường với cựu sinh viên, các cơ quan, doanh nghiệp nhằm tăng cường hơn nữa mối quan hệ hợp tác và tình cảm về mái trường thân yêu.

Thống kê
  • Đang truy cập16
  • Hôm nay370
  • Tháng hiện tại7,572
  • Tổng lượt truy cập140,521
« tháng 11/2017 »
T2 T3 T4 T5 T6 T7 CN
30310102030405
05060708091011
12131415161718
19202122232425
26272829300102

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây